A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chuyên đề

chuyên đề tập huấn chuyên môn

  Những tiếng gọi thiêng liêng “cha, mẹ, thầy, cô” là những tiếng gọi chứa đựng bao tình cảm thân thương và sâu sắc trong lòng tôi. Cha mẹ là người đã có công sinh thành ra tôi, thì thầy cô là người đã có công dạy dỗ tôi. Mái trường giống như ngôi nhà thứ hai của tôi, thì thầy cô cũng giống như cha mẹ thứ hai của tôi vậy. Từng giây từng phút từng việc làm từng hành động ở nơi đây đều gieo rắc và để lại trong đời tôi biết bao nhiêu là kỉ niệm.Tính đến bây giờ thì tôi đã ngồi ở ghế nhà trường trung học mang tên trường Trung học cở sở Tam Quan Bắc đã gần ba năm rồi. Biết bao nhiêu buồn vui bao nhiêu kỉ niệm của thầy và trò của bạn và bè nhưng khắc sâu trong tâm trí tôi là người thầy đã dìu dắt nâng niu tôi ngay từ ngày đầu tiên bước vào trường- thầy Lê Văn Phưởng-người thầy chủ nhiệm của tôi vào năm lớp 6.
Rời khỏi ngôi trường tiểu học, tôi lại tiếp tục những nấc thang của mình bước vào một ngôi tường mới với sự chững chạc trưởng thành hơn nhưng cũng có một chút e ngại rụt rè như thuở mới nấp sau lưng mẹ cái ngày đầu tiên vào lớp Một vậy. Mọi thứ xung quanh tôi đều thay đổi...Tôi như một con nai vang ngơ ngác bất giác nhìn xung quanh mình với sự lạ lẫm.Ngay lúc đó thầy hiệu trưởng bảo chúng tôi xếp hàng để đọc tên vào lớp… Thật vui mừng và hãnh diện khi tôi được vào lớp thí điểm của trường. Buổi hôm đó chúng tôi đã được gặp cô Tâm – cô cũng là giáo viên dạy Tiếng Anh.Cứ ngỡ cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi nhưng đến hôm tôi lại đến trường để chép thời khóa biểu thì thầy Phưởng đã đến và nói rằng :” Vì lí do cô Tâm đang mang thai nên không thể tiếp tục đứng ra chủ nhiệm các em được vì vậy thầy được phân công là GVCN chính thức của lớp chúng ta”  Tự dưng lúc đó tôi thấy buồn lắm..Nhưng rồi ngày qua ngày tôi lại càng quý trọng và yêu mến thầy hơn…Quý trọng vì thầy dạy cho chúng tôi những bài học rất dễ hiểu không chỉ vậy trong những giờ sinh hoạt lớp vào thứ 6 thầy còn truyền đạt cho tôi những bài học rất bổ ích trong cuộc sống.Yêu mến vì cái giản dị chân thật và cái tính hài hước của thầy. Chưa bao giờ tôi có cái nhìn xấu về thầy…thầy luôn biết việc nào đúng việc nào sai mà xử lí thõa đáng. Trong mỗi tiết học thầy luôn tạo không khí vui nhộn hay trong tất cả các buổi khác thầy cũng luôn giữ bầu không khí tươi vui. Nhưng không phải lúc nào cũng thế có những lúc thầy nghiêm khắc khi chúng tôi vi phạm song tất cả cũng chỉ vì thương yêu học trò của mình. Tôi vẫn nhớ như in những hình phạt của thầy đưa ra. Chẳng hạn như việc thầy đã cho tổ 3 đứng nắng chỉ vì trực nhật bẩn bị cờ đỏ trừ điểm. Nhưng đừng nghĩ thầy là người độc ác, thầy bảo bọn tôi đứng nắng mà còn cho mặc cả áo khoác và mũ nữa. Bọn tôi bị thầy cho đứng giữa trụ cờ với biết bao con mắt xung quanh nhìn, mặc dù vậy kỉ niệm lần ấy vẫn mãi khắc sâu trogn tâm trí tôi. Thế mà trải qua một năm dài được học tập, chúng tôi lại bước lên một bậc thang mới.Khác với mọi lớp được một thầy cô chủ nhiệm nhiều năm liên tiếp thì lớp tôi lại không được như vậy…Bởi vì thầy là một giáo viên ưu tú của trường đã từng nhận đường bằng công nhận là thạc sĩ của một trường đại học vả lại số giáo viên dạy Tiếng Anh cũng còn ít nên thầy còn phải dạy nhiều tiết nên không thể tiếp tục chủ nhiệm lớp tôi được. Thế nhưng ở năm lớp 7 này tôi vẫn còn được nghe thầy giảng dạy bộ môn Tiếng Anh . Tôi và thầy ít có thời gian gặp nhau trò chuyện với nhau như trước nên mỗi lần đến tiết học của thầy tôi rất háo hức.Khi gặp vấn đế khó hiểu thầy luôn cặn kẽ và kĩ lượng giả thích thừng chút một và hướng dẫn rất chi tiết bởi vậy tôi rất dễ hiểu bộ môn Tiếng Anh này.


Tập tin đính kèm
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan